Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

Chương 20: Dẫn khí nhập thể (2)

Số chữ: 1127
Miếng đậu hũ mềm mại dường như đã trở thành một phần cơ thể hắn, thu phóng tự nhiên.

“Biến nhẹ thành nặng, ngươi đã làm được rồi, giai đoạn này kết thúc.”

Lục Dương mỉm cười, hắn đã không còn là hắn của ngày xưa. Cùng với việc không ngừng luyện tập nắm đậu hũ, trái tim xao động của hắn cũng dần lắng lại.

Chẳng cần tâm pháp khẩu quyết gì, hắn vẫn có thể làm được.

“Tiếp theo phải luyện tập cái gì?”

Lục Dương đã không còn theo đuổi tiến độ như các đồng môn nữa, hắn tin rằng Đại sư tỷ sắp xếp cho mình như vậy ắt có dụng ý riêng.

Vân Chi hiếm khi nở một nụ cười: “Củng cố tu vi Luyện Khí kỳ cho ngươi.”

Lục Dương sững sờ, chỉ vào mình: “Luyện Khí kỳ? Ta?”

Hắn không biết mình đã trở thành Luyện Khí kỳ từ khi nào, trong sách chẳng phải nói dẫn khí nhập thể cần tiền bối chỉ dẫn, truyền thụ công pháp, bế phong ngũ cảm, đả thông kinh mạch mới thành công sao.

Nếu thiên phú kém, còn cần đan dược phụ trợ.

Hắn điều kiện nào cũng chưa đạt được.

Đại sư tỷ chưa từng nói cho hắn biết làm sao để dẫn khí nhập thể, cũng chưa từng truyền thụ công pháp tu tiên kinh thiên động địa nào, hắn cũng chưa từng bế phong ngũ cảm, sử dụng giác quan thứ sáu không biết ở chốn nào, còn về kinh mạch, hắn không nhớ đã từng đả thông.

Đệ tử Vấn Đạo Tông ngược lại không cần dùng đan dược để dẫn khí nhập thể, bọn họ đều là thiên tài ngàn dặm chọn một, nếu phải dùng đan dược trợ giúp mới có thể tiến vào Luyện Khí kỳ, thà tự động rời khỏi Vấn Đạo Tông còn hơn.



Lục Dương tin rằng mình cũng sẽ không dùng đến đan dược, nhưng vấn đề là tại sao mình lại thành Luyện Khí kỳ?

“Sáng sớm ba ngày trước.” Đại sư tỷ nhắc nhở.

Lục Dương chợt nhớ tới buổi sáng sớm ba ngày trước.

Hôm đó hắn dậy rất sớm, đối mặt với ánh bình minh, hai mắt nhắm nghiền, suy nghĩ rốt cuộc phải làm sao mới nắm được đậu hũ.

Khi suy nghĩ của hắn càng lúc càng sâu, hắn dần mất đi tri giác với sự vật xung quanh, dường như hóa thành một luồng thanh khí bay lên, phiêu đãng giữa đất trời, sau đó ý thức lắng xuống, quay về cơ thể, cả người bỗng nhiên thông suốt, như có một luồng khí ấm áp chảy trong đan điền.

Cũng chính lần đó, hắn đã nắm đậu hũ thành công.

Hắn nhớ lúc mình luyện tập nắm đậu hũ, Đại sư tỷ không có ở đó, hóa ra Đại sư tỷ vẫn luôn quan sát mình từ một nơi mà hắn không biết.

“Xem ra cảm giác đó chính là dẫn khí nhập thể.” Lục Dương lẩm bẩm, đắm chìm trong đó.

Cảm giác đó thật sự rất tuyệt diệu, như ở trên mây, được hơi ấm bao bọc, thoải mái đến không muốn mở mắt.

Trong bất tri bất giác, mình đã hoàn thành nguyện vọng nhỏ bé, dẫn khí nhập thể, trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ.

Tu tiên giới chín mươi chín phần trăm tu sĩ đều ở Luyện Khí kỳ, do đó tu sĩ quen chia Luyện Khí kỳ rất tỉ mỉ, thành một đến chín tầng, các cảnh giới sau đó mới là tiền, trung, hậu ba tiểu cảnh giới.

Vấn Đạo Tông thì khác, Luyện Khí kỳ đối với đệ tử Vấn Đạo Tông chẳng qua chỉ là ngưỡng cửa nhập môn, cần gì phải phân chia đẳng cấp cho ngưỡng cửa cơ chứ?

Vấn Đạo Tông chỉ có Luyện Khí kỳ, không phân chia tiểu cảnh giới.

“Những người khác cũng dẫn khí nhập thể như vậy sao?”



Lục Dương tò mò, nếu mọi người đều tu luyện như vậy, sao tiến độ của mình lại chậm nhất?

Vân Chi lắc đầu: “Đây là phương thức tu luyện của tiên dân thượng cổ thuở sơ khai, tiên dân thượng cổ cảm nhận thiên nhiên, người và trời đất hòa làm một, dẫn linh khí vào cơ thể, liền trở thành người tu hành.”

Tu luyện sơ khai tự nhiên không cần tiền bối chỉ dẫn, cũng không có công pháp bí tịch gì, chỉ có không ngừng cảm ngộ và dùng thân thể để thử sai.

“Còn về kinh mạch, khi ngâm trong dược dục, kinh mạch của ngươi đã hoàn toàn mở rộng, linh khí lưu thông không trở ngại. Trong trạng thái thiên nhân hợp nhất của ngươi, linh khí theo cảm ứng mà vận hành trong cơ thể, lộ tuyến vận hành lúc này là phù hợp với ngươi nhất, hơn hẳn bất kỳ công pháp đẳng cấp nào.”

Tu tiên giới thích chia công pháp thành năm đẳng cấp Hoàng, Huyền, Địa, Thiên, Tiên, nhưng ở chỗ Vân Chi chỉ có hai loại công pháp – phù hợp với mình và không phù hợp với mình.

“Bất kỳ công pháp nào khi mới được sáng tạo ra cũng không phải được thiết kế riêng cho ngươi tu luyện, công pháp phù hợp với Kiếm linh căn có rất nhiều, trong tay ta có cả một tráp, nhưng đều không phù hợp với ngươi.”

“Từ hôm nay trở đi, giao cho ngươi một nhiệm vụ dài hạn, tự mình sáng tạo công pháp.”

Vân Chi nói tự sáng tạo công pháp tất nhiên không phải để Lục Dương một mình mày mò, nàng cũng sẽ ở bên cạnh chỉ dẫn, nhưng dù vậy, độ khó trong đó cũng có thể tưởng tượng được.

Sáng tạo công pháp, đây là chuyện mà chỉ có những tiền bối tài năng trong giới tu tiên mới có thể làm được.

Khóe miệng Lục Dương co giật: “Các tiền bối sáng tạo công pháp, vị thế của họ cao đến nhường nào, họ thấu triệt các cảnh giới, tỏ tường trong lòng, mới có tư cách sáng tạo công pháp. Ta, một tiểu bối vừa mới dẫn khí nhập thể, lại đi sáng tạo công pháp, chẳng phải quá...”

Vân Chi ngắt lời Lục Dương than vãn: “Sáng tạo công pháp không khó như ngươi tưởng tượng đâu.”

“Ngươi có biết Vấn Đạo Tông có quy định, sau Trúc Cơ Kỳ, mỗi đệ tử đều cần hoàn thành nhiệm vụ do Nhiệm Vụ Điện ban bố, để thực thi trách nhiệm chính đạo không?”

Lục Dương gật đầu, hắn có nghe nói qua.

Các tông môn khác cũng có cơ chế tương tự, cần môn hạ đệ tử hoàn thành nhiệm vụ, dù sao tông môn không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, cống hiến cho tông môn mới thể hiện được giá trị của ngươi.
43 Bình luận