Khác với luyện sức mạnh, luyện sức mạnh hắn có thể ăn thịt linh thú để tăng lực, ngâm thuốc tắm để cường kiện thân thể, còn luyện khả năng khống chế, chỉ có thể dựa vào chính hắn.
Quá trình này đòi hỏi sự tập trung cao độ, không được phép lơ là dù chỉ một chút. Dùng lời của Đại sư tỷ, chính là phải “tìm đúng cảm giác, dùng cơ thể để khống chế sức mạnh, chứ không phải tinh thần“.
Việc Lục Dương cần làm là không cố ý, mà phải nắm lấy đậu phụ một cách tự nhiên.
Một ngày kết thúc, toàn thân Lục Dương toàn mùi đậu nành, mắt thì do tập trung nhìn đậu phụ quá lâu, suýt nữa thành mắt lác.
May mà khôi lỗi kinh nghiệm phong phú, tát cho Lục Dương hai cái, mắt liền trở lại bình thường.
Đến bữa cơm, Lục Dương nhìn bàn đầy đậu phụ, im lặng không nói.
Đậu phụ xào, đậu phụ chiên, đậu phụ hấp, tào phớ, đậu phụ nấu sữa đậu nành...
Nguyên liệu đều là đậu phụ Lục Dương ban ngày bóp nát, Lục Dương nghe nói tào phớ và sữa đậu nành đều do chủ quán nhiệt tình tặng.
Lục Dương thầm cảm tạ tám đời tổ tông của gã chủ quán.
Lục Dương biết, ngày nào hắn chưa khống chế tốt sức mạnh, thì ngày đó hắn chưa được đổi món khác.
Nói cách khác, hắn và đậu phụ, chắc chắn một trong hai phải tiêu đời.
Đậu phụ cũng không phải vật tầm thường, dùng lâu dài có thể điều hòa ngũ hành trong cơ thể tu sĩ, khiến khí tức kéo dài, sức bền khi chiến đấu cũng tăng lên, lợi ích nhiều không kể xiết.
Nhưng ai mà chịu nổi ngày nào cũng ăn đậu phụ.
Lục Dương không còn cách nào, đành cắm cúi ăn, thầm nghĩ ngày mai phải làm sao để khống chế sức mạnh tốt hơn.
...
Lục Dương đang ngủ say bỗng cảm thấy có ánh sáng trắng chói mắt chiếu vào mặt, khiến hai mí mắt hắn dính chặt vào nhau, vẻ mặt nhăn nhó, từ từ thích ứng với ánh sáng mạnh, mới dám hé mắt ra.
Đây là một không gian trắng xóa, xung quanh đều là sương mù dày đặc, chỉ có một khoảng nhỏ quanh Lục Dương là rõ ràng, Lục Dương không tìm thấy nguồn sáng đâu cả.
“Đây là đâu?” Lục Dương có chút hoảng hốt, hắn đang ngủ ở Vấn Đạo Tông, nơi cao thủ nhiều không đếm xuể, Đại sư tỷ lại ở ngay sát vách, ai có thể lặng lẽ không một tiếng động đưa hắn đến không gian thần bí này?
Đối phương là thiện hay ác?
Một giọng nói hùng vĩ từ trong sương mù truyền ra, âm thanh xa xăm, tựa như vọng về từ thời cổ đại, vang vọng giữa dòng sông thời gian.
“Người trẻ tuổi, nơi này là không gian do bản tọa tạm thời dựng nên, không ai có thể phát hiện.”
Lục Dương khẽ run, thủ đoạn của đối phương thật không thể tưởng tượng nổi, hắn chỉ có thể đặt hy vọng vào việc đối phương không có ác ý với mình.
“Bổn tọa chứng kiến vạn năm tháng xưa, thấy qua vô số đại năng tu tiên đứng đầu thiên hạ, cuối cũng vẫn trốn không khỏi kết cục bị thời gian bào mòn, tiếng hô hào nhiệt huyết lúc vật thiên đấu địa lại hóa thành tiếng thở dài lúc lâm chung.”
“Mặc cho họ có tài hoa tuyệt đại, bổn tọa vẫn tự do tự tại, mãi mãi trường tồn.” Giọng đối phương khàn khàn đầy tang thương, ẩn chứa sự mệt mỏi khi năm tháng trở nên vô nghĩa.
Sự tồn tại của vị đại năng cái thế này đã vượt xa tưởng tượng của Lục Dương.
“Hôm nay bổn tọa tâm huyết dâng trào, bấm ngón tay tiên đoán, tính ra ngươi và bổn tọa có duyên, liền triệu hồn phách ngươi đến không gian truyền thừa tạm thời được dựng nên này.”
“Không gian này từ Luyện Khí kỳ đến Độ Kiếp kỳ cần có công pháp, đan dược, bí tịch, tâm đắc tu hành... không thiếu thứ gì, mỗi khi đến một giai đoạn, ngươi có thể mở ra một phần truyền thừa của bổn tọa.”
Lục Dương khẽ thở phào, trông đối phương có vẻ thân thiện, bèn ôm quyền khách khí hỏi: “Tiền bối là bậc cao nhân nào?”
Tiền bối cất tiếng cười ha hả ba lượt, rồi thong thả bước ra từ trong sương mù dày đặc.
Tiền bối mặt mày trắng nõn, da dẻ mịn màng, đầu vuông vắn là một khối đậu hũ.
Đậu Hũ tiền bối mỗi lúc một gần, tốc độ nói cũng mỗi lúc một nhanh: “Ta là Đậu Hũ Thiên Tôn, đây là sở học cả đời của bổn tọa, ngươi ăn đậu hũ càng nhiều, tu vi tăng càng nhanh, căn cơ càng thêm hồn hậu, vượt cấp khiêu chiến, trái ôm phải ấp, tiến đến đỉnh cao đại lục cũng không thành vấn đề...”
Lục Dương sợ đến toát mồ hôi lạnh, choàng mở mắt, bật dậy khỏi giường, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, tối đen như mực, tĩnh lặng như tử địa, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Hóa ra là mộng, may mắn chỉ là mộng.”
Lục Dương cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng, trong lòng vẫn còn kinh sợ.
...
Vân Chi chậm rãi mở mắt, một tia sáng lam từ đầu ngón tay nàng được thu về từ phòng Lục Dương.
“Cứ như vậy, hắn hẳn sẽ càng thêm khắc khổ tu luyện.” Vân Chi lẩm bẩm.
Sư phụ khi dạy dỗ nàng từng nói, áp lực thích đáng có thể hóa thành động lực, khiến người ta phấn đấu vươn lên.
Bản thân Vân Chi chính là một ví dụ thành công, vì vậy nàng cảm thấy lời sư phụ rất có lý, bèn dùng Nhập Mộng thuật, tạo cho Lục Dương một chút áp lực nho nhỏ.
“Lời thoại do Bát trưởng lão cung cấp quả thực có chút ngượng ngùng, cũng không biết thường ngày hắn nói ra thế nào.”
Vân Chi giỏi thỉnh giáo người khác, mọi bước và lời thoại trong mộng cảnh đều do Bát trưởng lão soạn, Bát trưởng lão còn cam đoan chắc chắn hữu hiệu.
...
Lại qua một thời gian, Vân Chi thấy Lục Dương đã có thể không tốn chút sức lực nào mà nắm chặt đậu hũ, tung đậu hũ lên cao rồi vững vàng đỡ lấy, hắn còn có thể xem đậu hũ như bao cát, cùng khôi lỗi qua lại như thoi đưa.
Quá trình này đòi hỏi sự tập trung cao độ, không được phép lơ là dù chỉ một chút. Dùng lời của Đại sư tỷ, chính là phải “tìm đúng cảm giác, dùng cơ thể để khống chế sức mạnh, chứ không phải tinh thần“.
Việc Lục Dương cần làm là không cố ý, mà phải nắm lấy đậu phụ một cách tự nhiên.
Một ngày kết thúc, toàn thân Lục Dương toàn mùi đậu nành, mắt thì do tập trung nhìn đậu phụ quá lâu, suýt nữa thành mắt lác.
May mà khôi lỗi kinh nghiệm phong phú, tát cho Lục Dương hai cái, mắt liền trở lại bình thường.
Đến bữa cơm, Lục Dương nhìn bàn đầy đậu phụ, im lặng không nói.
Đậu phụ xào, đậu phụ chiên, đậu phụ hấp, tào phớ, đậu phụ nấu sữa đậu nành...
Nguyên liệu đều là đậu phụ Lục Dương ban ngày bóp nát, Lục Dương nghe nói tào phớ và sữa đậu nành đều do chủ quán nhiệt tình tặng.
Lục Dương thầm cảm tạ tám đời tổ tông của gã chủ quán.
Lục Dương biết, ngày nào hắn chưa khống chế tốt sức mạnh, thì ngày đó hắn chưa được đổi món khác.
Nói cách khác, hắn và đậu phụ, chắc chắn một trong hai phải tiêu đời.
Đậu phụ cũng không phải vật tầm thường, dùng lâu dài có thể điều hòa ngũ hành trong cơ thể tu sĩ, khiến khí tức kéo dài, sức bền khi chiến đấu cũng tăng lên, lợi ích nhiều không kể xiết.
Nhưng ai mà chịu nổi ngày nào cũng ăn đậu phụ.
Lục Dương không còn cách nào, đành cắm cúi ăn, thầm nghĩ ngày mai phải làm sao để khống chế sức mạnh tốt hơn.
...
Lục Dương đang ngủ say bỗng cảm thấy có ánh sáng trắng chói mắt chiếu vào mặt, khiến hai mí mắt hắn dính chặt vào nhau, vẻ mặt nhăn nhó, từ từ thích ứng với ánh sáng mạnh, mới dám hé mắt ra.
Đây là một không gian trắng xóa, xung quanh đều là sương mù dày đặc, chỉ có một khoảng nhỏ quanh Lục Dương là rõ ràng, Lục Dương không tìm thấy nguồn sáng đâu cả.
“Đây là đâu?” Lục Dương có chút hoảng hốt, hắn đang ngủ ở Vấn Đạo Tông, nơi cao thủ nhiều không đếm xuể, Đại sư tỷ lại ở ngay sát vách, ai có thể lặng lẽ không một tiếng động đưa hắn đến không gian thần bí này?
Đối phương là thiện hay ác?
Một giọng nói hùng vĩ từ trong sương mù truyền ra, âm thanh xa xăm, tựa như vọng về từ thời cổ đại, vang vọng giữa dòng sông thời gian.
“Người trẻ tuổi, nơi này là không gian do bản tọa tạm thời dựng nên, không ai có thể phát hiện.”
Lục Dương khẽ run, thủ đoạn của đối phương thật không thể tưởng tượng nổi, hắn chỉ có thể đặt hy vọng vào việc đối phương không có ác ý với mình.
“Bổn tọa chứng kiến vạn năm tháng xưa, thấy qua vô số đại năng tu tiên đứng đầu thiên hạ, cuối cũng vẫn trốn không khỏi kết cục bị thời gian bào mòn, tiếng hô hào nhiệt huyết lúc vật thiên đấu địa lại hóa thành tiếng thở dài lúc lâm chung.”
“Mặc cho họ có tài hoa tuyệt đại, bổn tọa vẫn tự do tự tại, mãi mãi trường tồn.” Giọng đối phương khàn khàn đầy tang thương, ẩn chứa sự mệt mỏi khi năm tháng trở nên vô nghĩa.
Sự tồn tại của vị đại năng cái thế này đã vượt xa tưởng tượng của Lục Dương.
“Hôm nay bổn tọa tâm huyết dâng trào, bấm ngón tay tiên đoán, tính ra ngươi và bổn tọa có duyên, liền triệu hồn phách ngươi đến không gian truyền thừa tạm thời được dựng nên này.”
“Không gian này từ Luyện Khí kỳ đến Độ Kiếp kỳ cần có công pháp, đan dược, bí tịch, tâm đắc tu hành... không thiếu thứ gì, mỗi khi đến một giai đoạn, ngươi có thể mở ra một phần truyền thừa của bổn tọa.”
Lục Dương khẽ thở phào, trông đối phương có vẻ thân thiện, bèn ôm quyền khách khí hỏi: “Tiền bối là bậc cao nhân nào?”
Tiền bối cất tiếng cười ha hả ba lượt, rồi thong thả bước ra từ trong sương mù dày đặc.
Tiền bối mặt mày trắng nõn, da dẻ mịn màng, đầu vuông vắn là một khối đậu hũ.
Đậu Hũ tiền bối mỗi lúc một gần, tốc độ nói cũng mỗi lúc một nhanh: “Ta là Đậu Hũ Thiên Tôn, đây là sở học cả đời của bổn tọa, ngươi ăn đậu hũ càng nhiều, tu vi tăng càng nhanh, căn cơ càng thêm hồn hậu, vượt cấp khiêu chiến, trái ôm phải ấp, tiến đến đỉnh cao đại lục cũng không thành vấn đề...”
Lục Dương sợ đến toát mồ hôi lạnh, choàng mở mắt, bật dậy khỏi giường, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, tối đen như mực, tĩnh lặng như tử địa, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Hóa ra là mộng, may mắn chỉ là mộng.”
Lục Dương cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng, trong lòng vẫn còn kinh sợ.
...
Vân Chi chậm rãi mở mắt, một tia sáng lam từ đầu ngón tay nàng được thu về từ phòng Lục Dương.
“Cứ như vậy, hắn hẳn sẽ càng thêm khắc khổ tu luyện.” Vân Chi lẩm bẩm.
Sư phụ khi dạy dỗ nàng từng nói, áp lực thích đáng có thể hóa thành động lực, khiến người ta phấn đấu vươn lên.
Bản thân Vân Chi chính là một ví dụ thành công, vì vậy nàng cảm thấy lời sư phụ rất có lý, bèn dùng Nhập Mộng thuật, tạo cho Lục Dương một chút áp lực nho nhỏ.
“Lời thoại do Bát trưởng lão cung cấp quả thực có chút ngượng ngùng, cũng không biết thường ngày hắn nói ra thế nào.”
Vân Chi giỏi thỉnh giáo người khác, mọi bước và lời thoại trong mộng cảnh đều do Bát trưởng lão soạn, Bát trưởng lão còn cam đoan chắc chắn hữu hiệu.
...
Lại qua một thời gian, Vân Chi thấy Lục Dương đã có thể không tốn chút sức lực nào mà nắm chặt đậu hũ, tung đậu hũ lên cao rồi vững vàng đỡ lấy, hắn còn có thể xem đậu hũ như bao cát, cùng khôi lỗi qua lại như thoi đưa.