Lục Dương thầm nghĩ không hổ là Đại sư tỷ, thật quá chu đáo, tuy hành hạ hắn, nhưng cũng là vì tốt cho hắn.
Sau khi Vân Chi rời đi, Lục Dương cởi truồng, ngậm ống sậy, “ùm” một tiếng nhảy vào thùng gỗ, sau đó liền vang lên tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
“Đại sư tỷ, ngươi dùng nước sôi để tắm?!”
...
Vân Chi đến tiểu viện, gió nhẹ thổi qua, xua tan mùi thuốc tắm còn vương trên người nàng, nàng bắt đầu suy nghĩ xem còn điều gì mình chưa tính đến.
Nàng lớn lên tại nơi ở của tiên nhân, những người tiếp xúc đều là tu hành giả, sau này bái nhập Vấn Đạo Tông, chuyên tâm tu luyện, rất ít khi dính dáng đến hồng trần, hiểu biết về phàm nhân vô cùng ít ỏi.
Để dạy dỗ Lục Dương, nàng đặc biệt tìm rất nhiều sách vở miêu tả về phàm nhân. Trong lúc Lục Dương học tập thường thức tu tiên, nàng cũng học tập thường thức về phàm nhân.
Nhưng hiển nhiên, sách vở miêu tả phàm nhân không hề ghi nhiệt độ nước tắm của phàm nhân.
Nghe tiếng Lục Dương la hét khản đặc, Vân Chi nghĩ thầm, bây giờ mà hạ nhiệt độ nước thì đã muộn rồi, nói như vậy, chỉ có thể...
Vân Chi từ trong tay áo lấy ra một lọ thuốc trị bỏng, đặt ở cửa, rồi gõ cửa.
“Tiểu sư đệ, thuốc trị bỏng ta để ở cửa rồi, ngươi nhớ dùng.”
...
Thời gian trôi qua, dưới sự trợ giúp của ba việc là bị ép tu luyện miệt mài, ăn thịt linh thú và tắm thuốc đặc chế. Cuối cùng Lục Dương đã từ một tên phàm nhân vô cùng bình thường, giờ đã lột xác thành nghệ nhân dân gian ưu tú với sở trường tung hứng vại.
Ba chiếc chum nước nặng hai trăm cân bị Lục Dương tung hứng qua lại như bao cát, vẽ thành một đường cong trên không trung.
Đồng thời Lục Dương có thể vừa dẫm lên trên mép vại vừa di chuyển theo hình bát quái giống như đi trên đất bằng.
Thậm chí đặt vại nước nằm ngang ra đất rồi dẫm lên trên cũng vẫn vững như núi Thái Sơn, còn dư sức mà chơi đùa với ba chiếc vại.
Chỉ bằng một tay này, đã có thể thu hút vô số tiếng hò reo tán thưởng trên đường phố!
“Không tệ, tiến triển luyện thể còn nhanh hơn ta dự liệu vài phần.” Vân Chi khẽ vỗ tay, mang lại cho Lục Dương sự tự tin rất lớn.
Đừng thấy Vân Chi ít khi lộ diện, thực ra nàng vẫn luôn chú ý đến sự tiến bộ của Lục Dương.
“Có thể tu tiên được chưa?” Lục Dương đặt chum xuống, hăng hái hỏi, im lặng chờ đợi kết quả, đến thở mạnh cũng không dám.
Trong khoảng thời gian hắn luyện thể, Mạnh Cảnh Chu có tìm hắn, chưa nói được mấy câu đã bị khôi lỗi đuổi đi.
Hắn nghe nói Mạnh Cảnh Chu, Man Cốt và những người cùng lứa với hắn đều đã dẫn khí nhập thể, trở thành tu tiên giả chân chính, ngày ngày ngồi thiền tu hành, siêu nhiên thoát tục. Chỉ có mình hắn vẫn đang khổ sở luyện thể, điều này khiến hắn ít nhiều có chút lo lắng, cảm thấy bị tụt lại quá xa, tâm lý hụt hẫng vô cùng.
Vân Chi không đáp, từ không gian trữ vật lấy ra một miếng đậu phụ. Đậu phụ cực mềm, run rẩy trên lòng bàn tay trắng nõn của Vân Chi, tựa như một quả bóng nước.
“Lòng bàn tay hướng xuống, nắm lấy nó.”
Lục Dương cảm thấy việc này chẳng có gì khó, ngoan ngoãn làm theo, nắm lấy miếng đậu phụ, nhưng ngón tay hắn vừa hơi động, miếng đậu phụ đã bị hắn bóp nát, rơi vãi đầy đất.
Vân Chi tiếp tục đưa cho Lục Dương một miếng đậu phụ khác, ra hiệu hắn tiếp tục.
Lục Dương cũng không tin vào tà ma, cho rằng lần đầu là sơ suất, lần thứ hai chắc chắn không có vấn đề.
Đậu phụ vẫn bị bóp nát, căn bản không cầm nổi.
Sau thất bại lần thứ ba, Lục Dương đã hiểu ra vấn đề. Hiện tại sức lực trên tay hắn quá lớn, vốn đã khó khống chế, cũng may những vật dụng quanh hắn đều là đồ dùng của tu sĩ, nếu đổi thành đồ vật bình thường, ngay cả ăn cơm hắn cũng phải cẩn thận từng li từng tí, kẻo không cẩn thận bóp gãy đũa, bóp nát bát.
Hơn nữa, lực lượng của hắn tăng trưởng quá nhanh, đầu óc vẫn chưa theo kịp tốc độ của cơ thể, ngón tay thỉnh thoảng co giật chính là vì lý do này.
Như vậy, muốn nắm một miếng đậu phụ mềm như nước, nào có dễ dàng như vậy.
Vân Chi không đưa đậu phụ cho Lục Dương nữa, nàng một tay úp xuống, nắm lấy miếng đậu phụ tùy ý lắc lư, miếng đậu phụ lúc lắc, nhưng vẫn không hề vỡ nát.
Đột nhiên, Vân Chi buông tay, miếng đậu phụ rơi xuống, nàng lại dùng tốc độ cực nhanh bắt lấy nó!
Lục Dương trợn tròn mắt, bắt lấy miếng đậu phụ đang rơi, việc này nào có dễ dàng?
Dưới sự khống chế lực đạo của Đại sư tỷ, miếng đậu phụ mềm mại chẳng khác nào một khối sắt, có thể tùy ý đùa nghịch.
“Ngươi đã làm được việc biến nặng thành nhẹ, nhưng biến nhẹ thành nặng thì vẫn kém xa lắm.”
Lục Dương im lặng không nói, hắn tự biết hiện tại mình còn cách xa mới kết thúc luyện thể, chuyện tu luyện không thể nóng vội. Bọn Mạnh Cảnh Chu từ nhỏ đã được gia tộc huấn luyện, nên mới có thể trực tiếp tu tiên.
Muốn đuổi kịp những người này, nào có dễ dàng.
Hắn thuở nhỏ không ai chỉ dạy, hiện tại được Đại sư tỷ đích thân hướng dẫn, lại có thiên tài địa bảo trợ giúp, tốc độ trưởng thành đã rất kinh người, hắn còn có lý do gì để không biết đủ?
Lục Dương còn nhớ lại lời Đại sư tỷ từng nói, nàng nói tu tiên là chuyện cả đời, hơn thua nhất thời không quan trọng, quan trọng là ai có thể cười đến cuối cùng.
Lục Dương hít sâu hai hơi, nhận ra tâm thái trước đó của mình không đúng, hắn kịp thời điều chỉnh lại, không còn theo đuổi tiến độ tu hành nữa.
Rồi hắn liền thấy Đại sư tỷ bảo khôi lỗi đẩy tới một xe đầy đậu phụ.
Sau khi Vân Chi rời đi, Lục Dương cởi truồng, ngậm ống sậy, “ùm” một tiếng nhảy vào thùng gỗ, sau đó liền vang lên tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
“Đại sư tỷ, ngươi dùng nước sôi để tắm?!”
...
Vân Chi đến tiểu viện, gió nhẹ thổi qua, xua tan mùi thuốc tắm còn vương trên người nàng, nàng bắt đầu suy nghĩ xem còn điều gì mình chưa tính đến.
Nàng lớn lên tại nơi ở của tiên nhân, những người tiếp xúc đều là tu hành giả, sau này bái nhập Vấn Đạo Tông, chuyên tâm tu luyện, rất ít khi dính dáng đến hồng trần, hiểu biết về phàm nhân vô cùng ít ỏi.
Để dạy dỗ Lục Dương, nàng đặc biệt tìm rất nhiều sách vở miêu tả về phàm nhân. Trong lúc Lục Dương học tập thường thức tu tiên, nàng cũng học tập thường thức về phàm nhân.
Nhưng hiển nhiên, sách vở miêu tả phàm nhân không hề ghi nhiệt độ nước tắm của phàm nhân.
Nghe tiếng Lục Dương la hét khản đặc, Vân Chi nghĩ thầm, bây giờ mà hạ nhiệt độ nước thì đã muộn rồi, nói như vậy, chỉ có thể...
Vân Chi từ trong tay áo lấy ra một lọ thuốc trị bỏng, đặt ở cửa, rồi gõ cửa.
“Tiểu sư đệ, thuốc trị bỏng ta để ở cửa rồi, ngươi nhớ dùng.”
...
Thời gian trôi qua, dưới sự trợ giúp của ba việc là bị ép tu luyện miệt mài, ăn thịt linh thú và tắm thuốc đặc chế. Cuối cùng Lục Dương đã từ một tên phàm nhân vô cùng bình thường, giờ đã lột xác thành nghệ nhân dân gian ưu tú với sở trường tung hứng vại.
Ba chiếc chum nước nặng hai trăm cân bị Lục Dương tung hứng qua lại như bao cát, vẽ thành một đường cong trên không trung.
Đồng thời Lục Dương có thể vừa dẫm lên trên mép vại vừa di chuyển theo hình bát quái giống như đi trên đất bằng.
Thậm chí đặt vại nước nằm ngang ra đất rồi dẫm lên trên cũng vẫn vững như núi Thái Sơn, còn dư sức mà chơi đùa với ba chiếc vại.
Chỉ bằng một tay này, đã có thể thu hút vô số tiếng hò reo tán thưởng trên đường phố!
“Không tệ, tiến triển luyện thể còn nhanh hơn ta dự liệu vài phần.” Vân Chi khẽ vỗ tay, mang lại cho Lục Dương sự tự tin rất lớn.
Đừng thấy Vân Chi ít khi lộ diện, thực ra nàng vẫn luôn chú ý đến sự tiến bộ của Lục Dương.
“Có thể tu tiên được chưa?” Lục Dương đặt chum xuống, hăng hái hỏi, im lặng chờ đợi kết quả, đến thở mạnh cũng không dám.
Trong khoảng thời gian hắn luyện thể, Mạnh Cảnh Chu có tìm hắn, chưa nói được mấy câu đã bị khôi lỗi đuổi đi.
Hắn nghe nói Mạnh Cảnh Chu, Man Cốt và những người cùng lứa với hắn đều đã dẫn khí nhập thể, trở thành tu tiên giả chân chính, ngày ngày ngồi thiền tu hành, siêu nhiên thoát tục. Chỉ có mình hắn vẫn đang khổ sở luyện thể, điều này khiến hắn ít nhiều có chút lo lắng, cảm thấy bị tụt lại quá xa, tâm lý hụt hẫng vô cùng.
Vân Chi không đáp, từ không gian trữ vật lấy ra một miếng đậu phụ. Đậu phụ cực mềm, run rẩy trên lòng bàn tay trắng nõn của Vân Chi, tựa như một quả bóng nước.
“Lòng bàn tay hướng xuống, nắm lấy nó.”
Lục Dương cảm thấy việc này chẳng có gì khó, ngoan ngoãn làm theo, nắm lấy miếng đậu phụ, nhưng ngón tay hắn vừa hơi động, miếng đậu phụ đã bị hắn bóp nát, rơi vãi đầy đất.
Vân Chi tiếp tục đưa cho Lục Dương một miếng đậu phụ khác, ra hiệu hắn tiếp tục.
Lục Dương cũng không tin vào tà ma, cho rằng lần đầu là sơ suất, lần thứ hai chắc chắn không có vấn đề.
Đậu phụ vẫn bị bóp nát, căn bản không cầm nổi.
Sau thất bại lần thứ ba, Lục Dương đã hiểu ra vấn đề. Hiện tại sức lực trên tay hắn quá lớn, vốn đã khó khống chế, cũng may những vật dụng quanh hắn đều là đồ dùng của tu sĩ, nếu đổi thành đồ vật bình thường, ngay cả ăn cơm hắn cũng phải cẩn thận từng li từng tí, kẻo không cẩn thận bóp gãy đũa, bóp nát bát.
Hơn nữa, lực lượng của hắn tăng trưởng quá nhanh, đầu óc vẫn chưa theo kịp tốc độ của cơ thể, ngón tay thỉnh thoảng co giật chính là vì lý do này.
Như vậy, muốn nắm một miếng đậu phụ mềm như nước, nào có dễ dàng như vậy.
Vân Chi không đưa đậu phụ cho Lục Dương nữa, nàng một tay úp xuống, nắm lấy miếng đậu phụ tùy ý lắc lư, miếng đậu phụ lúc lắc, nhưng vẫn không hề vỡ nát.
Đột nhiên, Vân Chi buông tay, miếng đậu phụ rơi xuống, nàng lại dùng tốc độ cực nhanh bắt lấy nó!
Lục Dương trợn tròn mắt, bắt lấy miếng đậu phụ đang rơi, việc này nào có dễ dàng?
Dưới sự khống chế lực đạo của Đại sư tỷ, miếng đậu phụ mềm mại chẳng khác nào một khối sắt, có thể tùy ý đùa nghịch.
“Ngươi đã làm được việc biến nặng thành nhẹ, nhưng biến nhẹ thành nặng thì vẫn kém xa lắm.”
Lục Dương im lặng không nói, hắn tự biết hiện tại mình còn cách xa mới kết thúc luyện thể, chuyện tu luyện không thể nóng vội. Bọn Mạnh Cảnh Chu từ nhỏ đã được gia tộc huấn luyện, nên mới có thể trực tiếp tu tiên.
Muốn đuổi kịp những người này, nào có dễ dàng.
Hắn thuở nhỏ không ai chỉ dạy, hiện tại được Đại sư tỷ đích thân hướng dẫn, lại có thiên tài địa bảo trợ giúp, tốc độ trưởng thành đã rất kinh người, hắn còn có lý do gì để không biết đủ?
Lục Dương còn nhớ lại lời Đại sư tỷ từng nói, nàng nói tu tiên là chuyện cả đời, hơn thua nhất thời không quan trọng, quan trọng là ai có thể cười đến cuối cùng.
Lục Dương hít sâu hai hơi, nhận ra tâm thái trước đó của mình không đúng, hắn kịp thời điều chỉnh lại, không còn theo đuổi tiến độ tu hành nữa.
Rồi hắn liền thấy Đại sư tỷ bảo khôi lỗi đẩy tới một xe đầy đậu phụ.