Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

Chương 17: Bái sư học nghệ (2)

Số chữ: 1120
Vân Chi ngơ ngác, không hiểu tại sao Lục Dương lại hỏi như vậy.

“Đương nhiên là còn sống.”

“Ta đã xem qua thành tích khảo hạch của ngươi ở Ngôn Truyền Phong, vị trí huyệt vị, kinh mạch trên cơ thể người nhớ rất chuẩn xác, tâm pháp cơ bản cũng có thể đọc thuộc lòng viết lại, rất tốt, tinh thần học tập này của ngươi đáng được khen ngợi.”

“Tiếp theo, chúng ta bắt đầu tu hành chính thức.”

Lục Dương nghe đến đây, trên mặt lộ ra nụ cười hưng phấn, lắng nghe càng thêm chăm chú.

Cuối cùng hắn cũng có thể bắt đầu tu luyện.

Tu hành chính thức bắt đầu, Đại sư tỷ mở lời: “Lần đầu ta dạy đồ đệ, ngươi lần đầu làm đồ đệ, hai chúng ta cứ từ từ mà làm quen.”

“Nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng, ta đã chuẩn bị rất kỹ càng cho ngày hôm nay.”

Vân Chi bày ra một hàng các loại lọ thuốc nhỏ, trên đó dán tên đan dược, Lục Dương cũng từng nghe qua:

Bạch Cốt Đan- tái sinh người chết, phục hồi da thịt.

Nó là nằm trong nhóm tạo vật tích góp công đức mà Phật quốc sáng chế ra, Thất Cấp Phù Đồ Đan, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, hễ ai uống Thất Cấp Phù Đồ Đan vào, Phật quốc liền có thể nhận được một phần công đức.

Cửu Chuyển Luân Hồi Đan- giới tu tiên có thuyết pháp ‘luân hồi chín lần đổi một mạng’.

Có mấy loại thuốc này, Lục Dương muốn chết cũng khó.

“Luyện khí trước luyện thể. Ngươi tuy chưa từng tiếp xúc qua huấn luyện luyện thể, chúng ta cứ bắt đầu từ con số không.”



Vân Chi tiện tay rạch không gian, từ trong không gian trữ vật lấy ra hai chiếc chum nước lớn, nghe tiếng chum nước nện xuống đất phát ra âm thanh trầm đục, trong lòng Lục Dương chợt thót một cái, có dự cảm chẳng lành.

“Kiếm tu chú trọng kiếm ý và lực cánh tay, do đó trong luyện thể, trước tiên phải chú trọng rèn luyện lực cánh tay. Ta chỉ thị phạm một lần, ngươi nhìn cho kỹ.”

Hai chân Vân Chi dẫm lên mép vại như thể đứng trên đất bằng, sau đó nàng một tay nắm lấy mép chiếc chum nước còn lại, nhẹ nhàng nhấc lên rồi buông ra, nhân lúc chum nước chưa chạm đất, đổi tay kia nắm lấy mép chum, cứ lặp đi lặp lại như vậy, động tác uyển chuyển như mây bay nước chảy, khiến người xem cảm thấy vui tai thích mắt.

Nếu không tính đến cảm giác của cánh tay, phương pháp này quả thực có thể rèn luyện lực cánh tay.

“Làm được đến mức này là được.”

Vân Chi đặt chum nước xuống, nói một cách thản nhiên.

Lục Dương sợ hãi nuốt nước bọt, không cần nhấc cũng nhìn ra được, chiếc chum nước này cao bằng nửa người, nhét hắn vào trong chum, đổ đầy cát đất chôn xuống đất cũng thừa sức.

Chiếc chum lớn như vậy mà phải xoay như chong chóng, đây là muốn lấy mạng người mà.

Lục Dương bước nhanh lên trước, nín thở, một tay nhấc vại nước, toàn bộ động tác rất lưu loát.

Không nhấc nổi.

Hắn lại dùng sức cả hai tay, vận hết sức bình sinh, chum nước mới miễn cưỡng lay động một chút, cho thấy Lục Dương quả thực đã rất cố gắng.

Chum nước này ít nhất cũng phải hai trăm cân! Lục Dương hắn dù từ nhỏ thích chơi trong núi, trèo cây lội sông, bắt chim mò cá, cũng không nhấc nổi chum nước nặng đến vậy.

Vân Chi tiện tay vẽ một đạo phù lên chum nước, trọng lượng chum nước lập tức giảm mạnh, đến mức Lục Dương có thể dễ dàng dùng một tay để nhấc lên.

Nàng lấy ra một con khôi lỗi, giám sát Lục Dương.



“Cứ nhấc một ngày xem hiệu quả thế nào.”

Vân Chi để lại một câu nói nhẹ như không, rồi biến mất giữa tầng mây. Lục Dương và khôi lỗi bốn mắt nhìn nhau, thở dài một tiếng, cởi áo ngoài quấn quanh hông, bắt đầu cuộc sống khổ cực nhấc chum.

Khôi lỗi đứng một bên giám sát, Lục Dương vừa nghỉ ngơi một lát liền bị nó bắt tiếp tục nhấc chum, vắt kiệt từng chút sức lực của hắn.

Cánh tay thực sự hết sức, khôi lỗi liền đút cho hai viên Đại Bổ Đan; cánh tay đau nhức không cử động nổi, khôi lỗi lại đút cho hai viên Đại Bổ Đan; Lục Dương buồn ngủ rũ rượi, khôi lỗi vẫn đút cho hai viên Đại Bổ Đan...

Một ngày trôi qua, hai chân Lục Dương run lẩy bẩy, hai tay buông thõng, hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay. Cơ thể nghiêng sang trái một chút, cánh tay trái liền lắc lư như con lắc; cơ thể nghiêng sang phải một chút, cánh tay phải cũng lắc lư theo, rồi “phịch” một tiếng ngã lăn ra đất.

Khôi lỗi theo lệ thường lại nhồi cho hai viên Đại Bổ Đan, thấy Lục Dương không có phản ứng gì, đành phải kết thúc buổi huấn luyện trong ngày, tìm một chiếc xe kéo nhỏ, đẩy Lục Dương về, tiện tay còn đắp cho một tấm chiếu rơm.

Ngửi thấy mùi đồ ăn, cơ thể Lục Dương mới bắt đầu phản ứng chảy nước miếng, ý thức của hắn cũng dần quay trở lại.

Rốt cuộc đã có thể ăn cơm rồi, Lục Dương thở phào một hơi, hắn còn tưởng mình không phải đang bái nhập môn phái tiên gia, mà là đang bị nhốt trong thủy lao chịu cực hình do đã phạm phải trọng tội không thể ân xá.

Bái nhập môn hạ Tông chủ, phương diện ẩm thực không cần lo lắng, không cần ngày ngày dùng Tích Cốc Đan, các loại nguyên liệu quý hiếm chưa từng thấy được chế biến thành món ngon mỹ vị, lặng lẽ cải thiện thể chất của Lục Dương.

Lục Dương vẫn không nhấc nổi cánh tay, toàn bộ quá trình đều do khôi lỗi đút cho.

Sau bữa cơm, Vân Chi lại nấu một nồi lớn thuốc luyện thể, bảo Lục Dương vào đó ngâm mình. Lục Dương ngửi thấy mùi linh dược nồng nặc trong không khí, suýt nữa thì bị xông cho ngã lộn cổ.

“Cầm lấy.” Vân Chi đưa cho Lục Dương một ống sậy rỗng ruột.

“Đây là?”

“Khi ngâm thuốc luyệ thể phải ngâm toàn thân, lúc ngươi tắm đầu chắc chắn sẽ lộ ra ngoài, lát nữa ngươi ngậm ống sậy này, dìm cả đầu vào, dùng ống sậy để thở.”
43 Bình luận