Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

Chương 15: Đại lục Trung Ương (2)

Số chữ: 1858
Lục Dương một bụng lời muốn chửi thề mà không biết bắt đầu từ đâu: “...Vì sao đầu bếp lại có thể là luyện khí sư?”

Sư tỷ yếu ớt giải thích: “Sư đệ ngươi nghĩ mà xem, đầu bếp quan trọng nhất là hoả hầu, luyện khí sư am hiểu nhất chính là khống chế hoả hầu, quan hệ giữa hai nghề này mật thiết hơn ngươi tưởng nhiều.”

Lục Dương thành khẩn gật đầu: “Quả thật mật thiết hơn ta tưởng.”

Sư tỷ nhìn trang phục mộc mạc của Lục Dương, thoáng chần chừ: “Hơn nữa mua binh khí, à không đúng, đến thực đường ăn cơm cần linh thạch, vị sư đệ này ngươi xem ra… không giống người có nhiều tiền cho lắm.”

Y phục của tu hành giả bình thường dù không quá tinh xảo, nhưng ít nhiều cũng được dệt từ những linh vật phổ biến như thiên tằm ti, nước lửa khó xâm.

Lục Dương ăn mặc giản dị, y phục không biết đã vá bao nhiêu mảnh vải, nhìn qua là biết hắn xuất thân phàm nhân.

Lục Dương ngượng ngùng cười, hắn quả thực một viên linh thạch cũng không có.

“Không cần ngượng ngùng đâu, Vấn Đạo Tông có rất nhiều người xuất thân phàm nhân.” Sư tỷ nhẹ giọng an ủi.

“Dùng bữa cũng có cách, ừm... Ngươi có thể đến Đan Đỉnh Phong xem thử, nơi đó hẳn là có Tích Cốc Đan bị loại bỏ, ngươi có thể xin bọn họ một ít.”

“Đan Đỉnh Phong yêu cầu rất cao đối với đan dược, nói là loại bỏ, thực ra chỉ là phẩm chất không đủ cao mà thôi, không cần lo lắng có độc.”

“Nhưng ở Đan Đỉnh Phong, ngươi phải cẩn thận Phong chủ Thất trưởng lão, Ngô Minh sư huynh, Văn Đạt sư huynh, Tình Không sư tỷ, Long Nham sư đệ... Tóm lại ngươi đều phải cẩn thận một chút.”

Lục Dương nén xuống nỗi băn khoăn trong lòng, chắp tay nói: “Tại hạ Lục Dương, đa tạ sư tỷ, dám hỏi sư tỷ quý danh?”

“Ta tên Chu Lộ Lộ.”

Lục Dương từ biệt Chu Lộ Lộ, tìm đến Đan Đỉnh Phong, vừa tới chân núi đã ngửi thấy một mùi dược hương nồng đậm.

“Không hổ là Đan Đỉnh Phong, ngay cả không khí cũng tràn ngập hương thơm, động thiên phúc địa, tiên sơn hải đảo trong truyền thuyết cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Lục Dương bất giác hít thêm hai hơi, cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, giống như sắp mọc cánh thành tiên.

“Vị sư đệ này, đừng hít!”

Cách đó không xa vọng lại tiếng la hét, chủ nhân của thanh âm thấy Lục Dương còn hít thêm hai hơi thì càng thêm sốt ruột.

“Sư đệ, mau dùng Quy Tức Thuật, a, hình như ngươi là phàm nhân, vậy mau bịt mũi lại, mùi này là do ta luyện dược thất thủ, khí độc dược khuếch tán ra...”

Đây là câu cuối cùng Lục Dương nghe được trước khi ngất đi.

“Nơi quái quỷ gì thế này, ngay cả mùi cũng có độc...” Lục Dương lẩm bẩm một câu, thân thể loạng choạng, cảm thấy cả thế giới quay cuồng, rồi hai mắt tối sầm, ngã phịch xuống đất.

Sự thật chứng minh, mùi thơm hay không, và có độc hay không, chẳng có mối liên hệ tất yếu nào.



Khi Lục Dương tỉnh lại, thấy một khuôn mặt lớn choán hết tầm nhìn, doạ Lục Dương giật nảy mình, tỉnh táo hẳn.

Người nọ ngượng ngùng cười hề hề hai tiếng: “Lục sư đệ, ngươi tỉnh rồi, không đau nữa chứ?”

Ngọc bội có ghi rõ thân phận của Lục Dương.

Lục Dương chớp chớp mắt, cảm thấy toàn thân đau nhức, như bị người ta vo thành cục rồi dùng cây cán bột cán mỏng ra vậy.

Đây là một gian phòng luyện đan, dược hương nồng đậm, nhiệt độ cao hơn bên ngoài rất nhiều, giữa phòng đặt một lò luyện đan khổng lồ, xung quanh bày giá gỗ, trên đó đặt từng bó thảo dược và những bình sứ trắng, trong bình sứ hẳn là đan dược đã luyện thành.

Dưới đất chất từng chồng bản vẽ phác thảo phương pháp luyện đan và những con chuột bạch nhốt trong lồng, người không quen thuộc nơi này đến chỗ đặt chân cũng khó tìm.

Luyện đan phòng chỉ có một chiếc giường, chính là chiếc Lục Dương đang nằm.

“Ta tên Ngô Minh, thật ngại quá sư đệ, lúc sư huynh luyện đan đang suy nghĩ vấn đề, có chút thất thần, không khống chế tốt hoả lực, luyện đan dược thành độc dược.”

“Nhưng ngươi không cần lo lắng, tuy ta thường xuyên thất thủ luyện thành độc dược, nhưng chưa từng hạ độc chết người lần nào.” Ngô Minh rất tự hào.

... Ngươi nói vậy ta càng lo lắng hơn.

Lục Dương khó khăn ngồi dậy, nhích mông, tựa vào góc giường giao với vách tường, như vậy dễ chịu hơn một chút.

Đầu Lục Dương rất ngứa, sờ sờ gáy, im lặng một lát mới hỏi: “Nếu ta chỉ hít phải khí độc, vì sao sau gáy ta lại quấn băng gạc?”

Ngô Minh ngượng ngùng giải thích: “Lúc ta di chuyển ngươi, không cẩn thận thất thần nên đầu ngươi đập xuống đất. Ngươi cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần là người sống, ở Đan Đỉnh Phong của ta đều có thể chữa khỏi!”

“Đan dược trong tay ta dược lực đều quá mạnh mẽ, không thích hợp cho ngươi dùng, ngươi xem, trong lúc ngươi hôn mê, ta đã đặc biệt luyện cho ngươi loại đan dược mà phàm nhân cũng có thể dùng.” Ngô Minh như dâng vật quý mời Lục Dương dùng hai viên.

Đan dược sắc vàng óng, ba vòng tròn bao quanh, Lục Dương biết đó là đan văn, tượng trưng cho đan dược được luyện chế đạt đến trình độ gần như hoàn mỹ.

Lục Dương vẫn không dám ăn.

Chẳng qua hắn chỉ muốn đến Đan Đỉnh Phong xin vài viên Tích Cốc Đan, còn chưa làm gì đã phải nằm trên giường, đầu quấn băng gạc.

Nếu còn ăn thêm thứ gì nữa, e rằng Diêm Vương gia cũng phải khen hắn không biết sống chết.

“Không độc, thật đấy.” Ngô Minh liên tục bảo đảm.

Ngô Minh thấy Lục Dương không tin, bèn tìm một con chuột bạch để thử nghiệm.

Tiểu bạch thử dường như biết tử kỳ sắp đến, lúc bị Ngô Minh xách ra còn kêu chít chít loạn xạ, như đang từ biệt thê tử.

Tiểu bạch thử uống viên đan dược, ngã lăn ra đất, tắt thở, thê tử của nó thấy vậy khóc lóc thảm thiết, dường như nhìn thấy tương lai của chính mình.

Lục Dương: “...”



Ngô Minh: “...”

“Ngoài ý muốn, đều là ngoài ý muốn, tiểu bạch thể hình thể nhỏ, chỉ một chút độc dược là chết, người ăn vào chắc chắn sẽ khác. Ta biết vấn đề ở đâu rồi, ngươi chờ chút, ta luyện lại cho ngươi một lò khác.”

Lục Dương vội vàng chuyển hướng chú ý của Ngô Minh sư huynh: “Sư huynh, ngươi nói ngươi vẫn luôn suy nghĩ vấn đề dẫn đến thất thần, ngươi đang suy nghĩ vấn đề gì vậy?”

Qnhiên Ngô Minh bị dời đi sự chú ý, hắn sắp xếp lại lời lẽ nói: “Đan dược đan dược, trọng điểm ở chữ 'dược' phía sau, đan dược tự nhiên có thể trị bệnh cứu người, nhưng Tích Cốc Đan không phải cho bệnh nhân ăn, vì sao cũng được tính là đan dược?”

“Nếu nói Tích Cốc Đan thuộc về đan dược, vậy đan dược không chỉ có tác dụng trị bệnh cứu người, mà còn có tác dụng dùng như cơm.”

“Nếu nói Tích Cốc Đan không thuộc về đan dược, vậy Tích Cốc Đan nên thuộc về cái gì?”

Lục Dương cảm thấy nếu không lấy não ra bỏ vào lò luyện đan nung ba ngày ba đêm, thì không thể nghĩ ra được loại vấn đề này.

“Nhắc tới Tích Cốc Đan, chỗ sư huynh thứ duy nhất phàm nhân có thể ăn chính là Tích Cốc Đan, có vị dâu tây, táo, dưa hấu, ngươi có muốn dùng chút không, không độc đâu.” Ngô Minh lấy ra một vốc kẹo viên đủ màu sắc.

Lục Dương nghĩ đến Diêm Vương gia đang tha thiết mong chờ mình, nên không lựa chọn nhận quà của Ngô Minh, Đan Đỉnh Phong có không ít người đang luyện chế Tích Cốc Đan, bất kể là ai, độ an toàn cũng cao hơn Ngô Minh sư huynh.

“Sư đệ, nếu cần luyện đan nhớ tìm ta nhé, không lấy tiền đâu.” Lúc Lục Dương rời đi, Ngô Minh nhiệt tình tiễn biệt.

Lục Dương tập tễnh bước nhanh hơn.

Ngày hôm sau, Thất trưởng lão Đan Đỉnh Phong biết được cảnh ngộ bi thảm của Lục Dương, đã gửi cho Lục Dương đan dược thật sự có thể chữa trị cho phàm nhân, cùng một hồ lô Tích Cốc Đan.

Lục Dương khỏi hẳn.

...

Một tháng sau đó, Lục Dương đã sống rất viên mãn, hắn quanh quẩn ở ba nơi là Tàng Kinh Các, Ngôn Truyền Phong và động phủ, Lục Dương tham lam học hỏi, hấp thu những kiến thức tu tiên mà trước đây chưa từng tiếp xúc, giống như lữ khách trên sa mạc gặp được suối ngọt, đói khát vô cùng.

Một tháng sau, mọi người đều như ý nguyện bái nhập môn hạ các vị trưởng lão, Mạnh Cảnh Chu bái nhập môn hạ Tam trưởng lão, Man Cốt bái nhập môn hạ Tứ trưởng lão, Lý Hạo Nhiên có Hỏa linh căn bái nhập môn hạ Ngũ trưởng lão, Đào Yêu Diệp có Vũ Hóa Tiên Thể bái nhập môn hạ Lục trưởng lão...

Điều này khiến Lục Dương khá ngạc nhiên, hắn vốn tưởng Man Cốt sẽ giống Mạnh Cảnh Chu bái nhập môn hạ Tam trưởng lão, Tam trưởng lão là thể tu lừng danh trong giới tu tiên, không ai dám cận chiến với ngài, Man Cốt thân mang huyết thống Thượng Cổ Man tộc, thích hợp nhất để Tam trưởng lão chỉ dạy.

Ngược lại Tứ trưởng lão là một vị nho tu, học vấn uyên bác, không nổi danh về sức mạnh, không biết vì sao Man Cốt lại chọn Tứ trưởng lão làm sư phụ.

Ngũ trưởng lão am hiểu luyện khí, Lý Hạo Nhiên có Hỏa linh căn, cũng khá thích hợp.

Lục trưởng lão thì Lục Dương chưa từng gặp, nghe nói là một nữ tử xinh đẹp đến nghẹt thở, sở hữu Tiên thể tương tự như Đào Yêu Diệp.

Man Cốt bái sư Tứ trưởng lão không phải là chuyện nổi bật nhất, nổi bật nhất chính là bản thân Lục Dương, bái nhập môn hạ của vị tông chủ thần bí.

Nghe nói tông chủ đã hơn trăm năm không thu đồ đệ, sống cuộc đời tiêu dao tự tại, các đệ tử bàn tán xôn xao, không hiểu vì sao tông chủ vẫn đang bế quan lại nhận Lục Dương làm đồ đệ.

Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Lục Dương được Vân Chi đại sư tỷ dẫn đến Thiên Môn Phong, nơi ở của tông chủ.
42 Bình luận