“Phải lắm, phải lắm, ngài hiện tại chỉ có Đái Bất Phàm là đồ đệ, Đái Bất Phàm đã xem như xuất sư, không cần dạy dỗ thêm, lúc này lại thu nhận hai vị thiên tài, ngày sau chúng nó thành tài, há chẳng phải lại là một mỹ đàm hay sao?”
“Cút cút cút, chỉ giỏi tránh nặng tìm nhẹ, dựa vào cách qua ải của chúng nó, đợi ta thu nhận hai đứa nó, đừng mong có ngày yên ổn. Hiện tại ta chỉ muốn bình yên dưỡng lão, làm một vị Thái thượng trưởng lão, ngươi đừng gây thêm phiền phức cho ta!”
“Nhị trưởng lão, ngươi thu nhận bọn chúng?”
“Ngươi có tin ta thu ngươi trước không?”
Tám vị trưởng lão vô cùng khiêm nhường, đối mặt hai vị thiên tài đơn linh căn, không hề có chút động lòng.
Chết tiệt, kẻ nào thu hai đứa này, nửa đời sau đừng mong được yên thân.
“Này, các ngươi xem, nha đầu Vân Chi kia đang cho hai đứa này lời khuyên, một đứa bái dưới trướng Tông chủ, một đứa bái dưới trướng lão Tam?!”
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào Tam trưởng lão, Tam trưởng lão đành chấp nhận số phận thở dài, Vân Chi đề nghị cũng không sai, hắn là người thích hợp nhất để bồi dưỡng Thuần Dương linh căn.
Trong tám đạo nhân ảnh, Tam trưởng lão là người nổi bật nhất, vóc người không cao, nhưng lại có một thân gân thịt cuồn cuộn, khí huyết dồi dào tựa như ngọn đuốc trong đêm tối, rõ ràng là một vị thể tu.
Nghe nói lúc hắn còn trẻ khí huyết thịnh vượng đến mức không thể khống chế, thường xuyên chạy đến linh điền đẩy Ngưu yêu sang một bên, tự mình kéo cày đất cày .
“Nói mới nhớ, Tông chủ có phải đã chín năm chưa xuất quan không?”
“Hình như là vậy.”
Mọi người lúc này mới nhớ ra bọn họ còn có một vị Tông chủ, có cũng như không, dường như chẳng khác biệt mấy.
“Vậy Kiếm linh căn kia bái sư thế nào?”
Mọi người đang bàn tán, bỗng thấy một bóng hình xinh đẹp cưỡi mây bay tới, mây mù tan đi, lộ ra bóng dáng của Đại sư tỷ.
“Vân Chi bái kiến các vị sư bá.”
Mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ, hiện giờ Tông chủ bế quan, Vân Chi tạm thay quyền Tông chủ, quán xuyến toàn tông, địa vị còn trên cả tám vị trưởng lão.
“Vân Chi biết các vị sư bá đều đã có đệ tử vừa ý, nhưng bái sư dù sao cũng là nhân quả trọng đại, không thể cưỡng cầu, còn việc chúng nó lựa chọn sư phụ, cũng xin các vị sư bá đừng can dự quá nhiều.”
Các trưởng lão dĩ nhiên hiểu rõ điều này, cười hì hì: “Đó là lẽ tự nhiên, lẽ tự nhiên, nhưng Kiếm linh căn bái dưới trướng Tông chủ, là ý của Tông chủ, hay là của ngươi...?”
Nhắc đến Tông chủ, Vân Chi khẽ chau mày, có chút không vui, lạnh lùng đáp: “Có khác biệt sao?”
Tám vị trưởng lão im lặng, quả thực không có gì khác biệt.
Đùa sao, quyết định của ngươi, Tông chủ nào dám phản đối?
Vân Chi đi rồi, Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu lại giống như những đệ tử khác đi xem động phủ của mình.
Nhưng trước đó, Lục Dương còn theo Mạnh Cảnh Chu ra ngoài Vấn Đạo Tông để dắt lão Mã vào.
Ở bên ngoài Vấn Đạo Tông, Lục Dương thấy không ít đồng môn vừa gia nhập đang báo tin mừng cho gia tộc, bất kể là tiểu gia tộc, hay tu hành thế gia, việc người nhà có thể bái nhập Vấn Đạo Tông, đều là một đại sự đáng để ghi vào tộc sử.
“Sao nhà ngươi không có ai tới?” Lục Dương cũng từ vài lời của Mạnh Cảnh Chu mà biết được Mạnh gia là một thế gia tu tiên có lịch sử lâu đời.
Mạnh Cảnh Chu có chút kiêu ngạo: “Ta bỏ nhà ra đi rồi!”
Lục Dương: “...”
Ngươi kiêu ngạo cái gì?
Sau khi Mạnh Cảnh Chu dắt lão Mã về động phủ, Lục Dương cũng trở về động phủ của mình.
Lục Dương lấy ra một miếng ngọc bội, đây là do một vị sư huynh không quen biết vừa mới đưa cho, nói đây là lệnh bài thân phận của đệ tử Vấn Đạo Tông, đối ngoại có thể chứng minh thân phận đệ tử Vấn Đạo Tông, đối nội có thể mở động phủ vân vân.
Ngọc bội do linh thạch tủy mài thành, khắc hai chữ “Lục Dương”, rất nhiều công dụng của ngọc bội cần Lục Dương chính thức trở thành tu tiên giả mới có thể sử dụng.
Lục Dương đặt ngọc bội lên vách đá trước cửa động phủ, ngọc bội tỏa ra ánh lam nhàn nhạc, cùng với chỗ lõm ở cửa động phủ hô ứng lẫn nhau, chỗ lõm lóe lên hai lần, vách đá tự động dịch chuyển, hiện ra trước mặt Lục Dương là một tòa động phủ xa hoa không thể tưởng tượng nổi.
Vừa bước vào động phủ, Lục Dương liền cảm thấy toàn thân ấm áp, dường như có một luồng năng lượng kỳ diệu đang tẩm bổ thân thể hắn.
“Đây chính là linh khí mà bọn họ thường nhắc tới sao?”
Sau khi Lục Dương định thần lại thì vô cùng kinh ngạc, nồng độ linh khí trong động phủ cao đến mức ngay cả phàm nhân như hắn cũng có thể cảm nhận được, có thể tưởng tượng được nó phi thường đến nhường nào.
Bài trí trong động phủ rất đơn giản, chỉ có một chiếc bàn, một cái bồ đoàn, một tấm chiếu cói, so với động phủ rộng lớn thì lộ ra trống trải, không biết đây là Vấn Đạo Tông răn dạy đệ tử phải thanh tâm quả dục, hay là để đệ tử tùy ý trang hoàng theo sở thích.
Trên bàn đặt một tờ giấy, cả hai mặt đều có ghi chép.
Mặt trước viết rằng những đệ tử hoàn toàn không biết gì về tu tiên có thể đến Ngôn Truyền Phong học tập kiến thức cơ bản trước, hoặc đến Tàng Kinh Các tự mình tìm hiểu.
Mặt sau là bản đồ Vấn Đạo Tông, khá sơ sài, vẽ những ngọn núi chính yếu của Vấn Đạo Tông, còn lại là những khoảng trống lớn, nhìn từ bản đồ, Vấn Đạo Tông chiếm diện tích mười vạn dặm, quả thực rộng lớn đến mức vượt xa sức tưởng tượng của Lục Dương.
“Cút cút cút, chỉ giỏi tránh nặng tìm nhẹ, dựa vào cách qua ải của chúng nó, đợi ta thu nhận hai đứa nó, đừng mong có ngày yên ổn. Hiện tại ta chỉ muốn bình yên dưỡng lão, làm một vị Thái thượng trưởng lão, ngươi đừng gây thêm phiền phức cho ta!”
“Nhị trưởng lão, ngươi thu nhận bọn chúng?”
“Ngươi có tin ta thu ngươi trước không?”
Tám vị trưởng lão vô cùng khiêm nhường, đối mặt hai vị thiên tài đơn linh căn, không hề có chút động lòng.
Chết tiệt, kẻ nào thu hai đứa này, nửa đời sau đừng mong được yên thân.
“Này, các ngươi xem, nha đầu Vân Chi kia đang cho hai đứa này lời khuyên, một đứa bái dưới trướng Tông chủ, một đứa bái dưới trướng lão Tam?!”
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào Tam trưởng lão, Tam trưởng lão đành chấp nhận số phận thở dài, Vân Chi đề nghị cũng không sai, hắn là người thích hợp nhất để bồi dưỡng Thuần Dương linh căn.
Trong tám đạo nhân ảnh, Tam trưởng lão là người nổi bật nhất, vóc người không cao, nhưng lại có một thân gân thịt cuồn cuộn, khí huyết dồi dào tựa như ngọn đuốc trong đêm tối, rõ ràng là một vị thể tu.
Nghe nói lúc hắn còn trẻ khí huyết thịnh vượng đến mức không thể khống chế, thường xuyên chạy đến linh điền đẩy Ngưu yêu sang một bên, tự mình kéo cày đất cày .
“Nói mới nhớ, Tông chủ có phải đã chín năm chưa xuất quan không?”
“Hình như là vậy.”
Mọi người lúc này mới nhớ ra bọn họ còn có một vị Tông chủ, có cũng như không, dường như chẳng khác biệt mấy.
“Vậy Kiếm linh căn kia bái sư thế nào?”
Mọi người đang bàn tán, bỗng thấy một bóng hình xinh đẹp cưỡi mây bay tới, mây mù tan đi, lộ ra bóng dáng của Đại sư tỷ.
“Vân Chi bái kiến các vị sư bá.”
Mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ, hiện giờ Tông chủ bế quan, Vân Chi tạm thay quyền Tông chủ, quán xuyến toàn tông, địa vị còn trên cả tám vị trưởng lão.
“Vân Chi biết các vị sư bá đều đã có đệ tử vừa ý, nhưng bái sư dù sao cũng là nhân quả trọng đại, không thể cưỡng cầu, còn việc chúng nó lựa chọn sư phụ, cũng xin các vị sư bá đừng can dự quá nhiều.”
Các trưởng lão dĩ nhiên hiểu rõ điều này, cười hì hì: “Đó là lẽ tự nhiên, lẽ tự nhiên, nhưng Kiếm linh căn bái dưới trướng Tông chủ, là ý của Tông chủ, hay là của ngươi...?”
Nhắc đến Tông chủ, Vân Chi khẽ chau mày, có chút không vui, lạnh lùng đáp: “Có khác biệt sao?”
Tám vị trưởng lão im lặng, quả thực không có gì khác biệt.
Đùa sao, quyết định của ngươi, Tông chủ nào dám phản đối?
Vân Chi đi rồi, Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu lại giống như những đệ tử khác đi xem động phủ của mình.
Nhưng trước đó, Lục Dương còn theo Mạnh Cảnh Chu ra ngoài Vấn Đạo Tông để dắt lão Mã vào.
Ở bên ngoài Vấn Đạo Tông, Lục Dương thấy không ít đồng môn vừa gia nhập đang báo tin mừng cho gia tộc, bất kể là tiểu gia tộc, hay tu hành thế gia, việc người nhà có thể bái nhập Vấn Đạo Tông, đều là một đại sự đáng để ghi vào tộc sử.
“Sao nhà ngươi không có ai tới?” Lục Dương cũng từ vài lời của Mạnh Cảnh Chu mà biết được Mạnh gia là một thế gia tu tiên có lịch sử lâu đời.
Mạnh Cảnh Chu có chút kiêu ngạo: “Ta bỏ nhà ra đi rồi!”
Lục Dương: “...”
Ngươi kiêu ngạo cái gì?
Sau khi Mạnh Cảnh Chu dắt lão Mã về động phủ, Lục Dương cũng trở về động phủ của mình.
Lục Dương lấy ra một miếng ngọc bội, đây là do một vị sư huynh không quen biết vừa mới đưa cho, nói đây là lệnh bài thân phận của đệ tử Vấn Đạo Tông, đối ngoại có thể chứng minh thân phận đệ tử Vấn Đạo Tông, đối nội có thể mở động phủ vân vân.
Ngọc bội do linh thạch tủy mài thành, khắc hai chữ “Lục Dương”, rất nhiều công dụng của ngọc bội cần Lục Dương chính thức trở thành tu tiên giả mới có thể sử dụng.
Lục Dương đặt ngọc bội lên vách đá trước cửa động phủ, ngọc bội tỏa ra ánh lam nhàn nhạc, cùng với chỗ lõm ở cửa động phủ hô ứng lẫn nhau, chỗ lõm lóe lên hai lần, vách đá tự động dịch chuyển, hiện ra trước mặt Lục Dương là một tòa động phủ xa hoa không thể tưởng tượng nổi.
Vừa bước vào động phủ, Lục Dương liền cảm thấy toàn thân ấm áp, dường như có một luồng năng lượng kỳ diệu đang tẩm bổ thân thể hắn.
“Đây chính là linh khí mà bọn họ thường nhắc tới sao?”
Sau khi Lục Dương định thần lại thì vô cùng kinh ngạc, nồng độ linh khí trong động phủ cao đến mức ngay cả phàm nhân như hắn cũng có thể cảm nhận được, có thể tưởng tượng được nó phi thường đến nhường nào.
Bài trí trong động phủ rất đơn giản, chỉ có một chiếc bàn, một cái bồ đoàn, một tấm chiếu cói, so với động phủ rộng lớn thì lộ ra trống trải, không biết đây là Vấn Đạo Tông răn dạy đệ tử phải thanh tâm quả dục, hay là để đệ tử tùy ý trang hoàng theo sở thích.
Trên bàn đặt một tờ giấy, cả hai mặt đều có ghi chép.
Mặt trước viết rằng những đệ tử hoàn toàn không biết gì về tu tiên có thể đến Ngôn Truyền Phong học tập kiến thức cơ bản trước, hoặc đến Tàng Kinh Các tự mình tìm hiểu.
Mặt sau là bản đồ Vấn Đạo Tông, khá sơ sài, vẽ những ngọn núi chính yếu của Vấn Đạo Tông, còn lại là những khoảng trống lớn, nhìn từ bản đồ, Vấn Đạo Tông chiếm diện tích mười vạn dặm, quả thực rộng lớn đến mức vượt xa sức tưởng tượng của Lục Dương.