Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

Chương 1: Ngày nay nên xuất hành, không nên gian lận (1)

Số chữ: 1109
Ngày mùng hai tháng hai âm lịch, nên xuất hành.

Mưa vừa ào ào trút xuống, rơi trên mặt đất, bắn lên hương thơm của bùn đất, rơi trên mặt hồ, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn, rơi trên đỉnh đầu người qua đường, khiến họ khe khẽ rủa thầm.

“Kẻ nào nói hôm nay nên xuất hành, vừa ra khỏi cửa đã đổ mưa.” Lục Dương oán thán một câu, có chút hối hận không mang theo áo tơi.

Đây là lần đầu tiên hắn đi xa, chẳng có chút kinh nghiệm nào, mưa bất chợt xối ướt cả người hắn, giày dính đầy bùn đất nhớp nháp, đi đứng cũng cảm thấy mặt đất như có ác ý với hắn, hắn phải nhấc chân lên khỏi vũng bùn.

Tiếng lộc cộc từ phía sau vọng lại, thu hút sự chú ý của Lục Dương.

Lục Dương ngoảnh đầu nhìn lại, phát hiện một cỗ xe ngựa đang tiến lại gần, trên xe không có phu xe, con ngựa già dường như quen đường, chẳng cần ai điều khiển.

“Con ngựa này thật thần kỳ.” Lục Dương tán thưởng, trên trán con ngựa già có mấy chiếc vảy, tựa như vảy rắn, hiển nhiên là một loại yêu thú dị chủng.

Hắn tuy không rành giá trị của nó, nhưng cũng biết con ngựa già này vô cùng quý giá.

Ít nhất với chút tài sản của hắn thì không mua nổi.

“Vị huynh đài này thong dong dạo bước trong mưa, quả thực nhã hứng, không ngại vào xe ngồi nghỉ một lát?”

Trong xe ngựa truyền đến tiếng cười sang sảng của một nam tử, Lục Dương đón nhận thiện ý của y, rút chân khỏi vũng bùn, vội vàng leo lên xe.

“Đã làm phiền rồi, tại hạ Lục Dương.” Lục Dương cẩn thận ngồi vào xe, e rằng nước mưa và bùn đất trên người sẽ làm vấy bẩn xe ngựa.



“Tại hạ Mạnh Cảnh Chu.” Chủ nhân xe ngựa, cũng như giọng nói của y, là một thanh niên hào sảng, lạc quan phóng khoáng, dường như với ai cũng có thể bắt chuyện đôi câu.

“Lục huynh cũng đến tham gia kỳ tuyển chọn của Vấn Đạo Tông sao?”

“Chỉ là thử vận may thôi.”

Mạnh Cảnh Chu cười ha hả: “Lục huynh, thành thật một chút thì có sao, nếu ngươi thật sự chỉ muốn thử vận may, thì đã chẳng đội mưa mà đi tới Vấn Đạo Tông rồi.”

Lục Dương có phần xấu hổ: “Ai mà chẳng muốn tiến vào Vấn Đạo Tông.”

Vấn Đạo Tông, một trong Ngũ Đại Tiên Môn của Đại lục Trung Ương, tu sĩ đại năng nhiều không kể xiết, vô cùng cường thịnh. Hôm nay Vấn Đạo Tông thu nhận đệ tử, chẳng biết bao nhiêu người muốn đến thử sức.

Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu là hai người trong số đó.

Lục Dương xuyên không đến Đại lục Trung Ương, song thân mất sớm, hắn sống sót nhờ chút di sản cha mẹ để lại và sự giúp đỡ của láng giềng.

Mười mấy năm sống ở tiểu trấn, hắn từng nghe tiên sinh thuyết thư kể chuyện tiên nhân dùng kiếm gõ cửa trời, từng nghe chuyện yêu quái dưới sông cách đó năm trăm dặm lật mình gây lũ lụt, từng nghe đệ tử tiên môn phi kiếm trảm yêu, trừ ma vệ đạo, cũng từng thấy đạo sĩ lôi thôi lừa bịp, phi thân lên không trung, vượt ngục giữa thanh thiên bạch nhật, rồi lại bị quan phủ cũng phi thân lên không trung bắt lại.

Khi đó hắn đã biết, đây không phải thế giới hắn quen thuộc, cũng chẳng phải bất kỳ triều đại nào hắn từng biết, đây là một thế giới tu tiên dựa vào năng lực của mỗi người.

Hắn muốn cầu tiên vấn đạo, học tiên pháp trường sinh.

Vấn Đạo Tông chính là lựa chọn đầu tiên của hắn.

Chọn Vấn Đạo Tông cũng không vì lý do gì khác, đơn giản là quanh nhà hắn chẳng có tông môn nào khác, chỉ độc một Vấn Đạo Tông.



Vấn Đạo Tông đã ở đây, các tông môn khác cũng không dại gì tự rước lấy phiền phức mà chọn khai tông lập phái ở gần.

Qua trò chuyện, Lục Dương biết Mạnh Cảnh Chu xuất thân từ thế gia tu tiên, kiến thức về tu tiên uyên bác hơn Lục Dương nhiều.

“Yêu cầu tuyển chọn đệ tử của Vấn Đạo Tông là phàm nhân dưới mười sáu tuổi, không chỉ Vấn Đạo Tông, hầu hết các tông môn đều có yêu cầu này.”

“Con đường tu tiên lắm nỗi gian truân, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Độ Kiếp, mỗi cảnh giới đều là một ranh giới, chẳng biết đã chặn đứng bao nhiêu người, mười người mới có một, hai mươi người mới có một, thậm chí cả trăm người mới xuất hiện được một người.”

“Yếu tố quyết định thành tựu tu tiên có rất nhiều, ví như vận may, trí tuệ, linh căn... À phải rồi Lục huynh, ngươi có biết mình thuộc loại linh căn nào không?”

“Vấn Đạo Tông tuy yêu cầu về linh căn không cao, nhưng linh căn quá tệ cũng sẽ không nhận.”

Lục Dương nhíu mày, hắn chỉ nghe danh từ linh căn từ miệng thuyết thư tiên sinh, chứ nào biết mình thuộc loại linh căn gì.

“Ta không biết, còn Mạnh huynh ngươi thì sao?”

Mạnh Cảnh Chu lộ vẻ vô cùng bối rối, cũng lắc đầu: “Ta từng được kiểm tra linh căn trong tộc, nhưng tộc lão mặt mày rầu rĩ, không cho ta biết kết quả, chỉ nói thiên phú của ta kinh người, bái nhập Ngũ Đại Tiên Môn không thành vấn đề, sau này khi bái nhập Ngũ Đại Tiên Môn ắt sẽ tự biết. Ta lén hỏi phụ mẫu, họ còn ưu tư hơn cả tộc lão, cũng không chịu nói cho ta hay.”

Lục Dương suy đoán: “Có lẽ linh căn của ngươi quá mức kinh thế hãi tục, dễ rước họa cho Mạnh gia, chỉ có thế lực khổng lồ như Vấn Đạo Tông mới bảo vệ được ngươi.”

“Giống hệt như ta đoán.” Mạnh Cảnh Chu vỗ vai Lục Dương, dáng vẻ như gặp được tri kỷ, càng nhìn Lục Dương càng thấy người này cũng tài hoa xuất chúng như mình, quả là hạt giống tu đạo trời sinh.

Lục Dương nghe tiếng mưa ngoài xe mỗi lúc một lớn, thầm thấy may mắn vì Mạnh Cảnh Chu đã cho hắn lên xe.

“Dừng lại.” Mạnh Cảnh Chu đột nhiên hô lên, con ngựa già lóc cóc đi thêm vài bước rồi từ từ dừng hẳn.
39 Bình luận